Tài chính - Ngân hàng | 08/05/2023

Tất tần tật những điều bạn nên biết về mô hình CAMELS

Mô hình CAMELS là mô hình dùng để đánh giá sức khỏe của các tổ chức tài chính, dựa trên 6 yếu tố cơ bản là tính ổn định vốn; chất lượng tài sản; quản lý; lợi nhuận; thanh khoản và mức độ nhạy cảm thị trường. Và để biết thêm thông tin về mô hình này, hãy đọc bài viết dưới đây ngay!

Mô hình CAMELS
Mô hình CAMELS thường dùng để đánh giá tính ổn định tài chính

Mô hình CAMELS là gì?

Mô hình CAMELS là một phương pháp đánh giá tính ổn định tài chính của các tổ chức tài chính. Các cơ quan quản lý thường sử dụng mô hình này để đánh giá và giám sát các tổ chức. 

Mô hình này được phát triển bởi Cục Dự trữ Liên bang Hoa Kỳ (FED) vào những năm 1970 và 1980. Cụ thể, năm 1979, FED đã phát hành các hướng dẫn về việc sử dụng mô hình CAMELS để đánh giá tính ổn định tài chính của các ngân hàng thương mại. 

Sau đó, mô hình này đã được áp dụng rộng rãi trong các quốc gia khác trên toàn thế giới và được sử dụng đến ngày nay.

CAMELS là viết tắt của sáu chỉ số chính mà mô hình này đánh giá, bao gồm:

  • C – Capital Adequacy (Tính ổn định vốn)
  • A – Asset Quality (Chất lượng tài sản)
  • M – Management (Quản lý)
  • E – Earnings (Lợi nhuận)
  • L – Liquidity (Thanh khoản)
  • S – Sensitivity to market risk (Mức độ nhạy cảm thị trường)

Các yếu tố của hệ thống xếp hạng CAMELS

Các yếu tố của hệ thống xếp hạng CAMELS
Các yếu tố của hệ thống xếp hạng CAMELS

C – CAPITAL ADEQUACY

Tổ chức tài chính cần đáp ứng các yêu cầu về vốn tối thiểu. Lượng vốn này để bảo vệ khách hàng và đối tác với rủi ro có thể xảy ra. Vì vậy các tổ chức tài chính thường được đánh giá dựa trên tỷ lệ giữa tổng số tiền vốn và tổng số tiền tài sản. Đồng thời cũng phải đáp ứng được tỷ lệ tối thiểu được quy định bởi ngân hàng nhà nước.

Trong đó, tỷ lệ vốn/tài sản được tính bằng cách chia tổng số vốn của tổ chức tài chính cho tổng số tài sản. Tỷ lệ này càng cao thì tổ chức tài chính sẽ có ít khả năng phá sản trong trường hợp xảy ra rủi ro. 

A – ASSET QUALITY

A-Asset Quality
A- Chất lượng tài sản có

Asset Quality hay Chất lượng tài sản có như khoản cho vay, khoản đầu tư mà ngân hàng nắm giữ, đây cũng là nguyên nhân dẫn đến việc mất khả năng, vỡ nợ. Để đánh giá Asset Quality, một số chỉ số quan trọng có thể được sử dụng, bao gồm tỷ lệ nợ xấu, tỷ lệ các khoản vay có rủi ro cao, tỷ lệ dư nợ nợ xấu so với tổng dư nợ,… 

Đặc biệt là tỷ lệ nợ không trả được/tổng số tiền cho vay thể hiện mức độ rủi ro của tổ chức tài chính trong hoạt động cho vay. Nếu tỷ lệ này cao, tổ chức tài chính có thể gặp khó khăn trong việc thu hồi nợ và có thể dẫn đến thua lỗ.

M – MANAGEMENT

Quản lý đánh giá khả năng của tổ chức tài chính để điều hành các hoạt động kinh doanh hiệu quả. Tổ chức tài chính cần có một đội ngũ quản lý tài chính có kinh nghiệm và đủ năng lực để quản lý rủi ro và đạt được lợi nhuận cao. Yếu tố này thường được đánh giá qua:

  • Khả năng quản lý tài sản và quản lý rủi ro: Tổ chức phải có một chính sách quản lý tài sản rõ ràng, giúp quản lý rủi ro tài chính và giảm thiểu rủi ro trong hoạt động kinh doanh của họ.
  • Chính sách, chiến lược: Các nhà quản lý phải có khả năng đưa ra các quyết định tài chính, các chiến lược kinh doanh hiệu quả, cân bằng giữa lợi nhuận và rủi ro, đảm bảo tuân thủ các quy định tài chính và đảm bảo sự tăng trưởng bền vững của tổ chức.
  • Tổ chức và quản lý nhân sự: Tổ chức phải có một kế hoạch quản lý nhân sự hiệu quả, bao gồm việc tuyển dụng, đào tạo và phát triển nhân viên, để đảm bảo sự phát triển bền vững của tổ chức.

E – EARNINGS

E-Earnings
E-Earnings

Tổ chức tài chính cần phải đạt được lợi nhuận đủ để đáp ứng các nhu cầu của khách hàng, nhân viên và cổ đông.

Các cơ quan đánh giá sẽ xem xét các thông tin về doanh thu, chi phí và lợi nhuận của tổ chức tài chính. 

  • Tỷ lệ lợi nhuận trên tài sản (ROA – Return on Assets)
  • Tỷ lệ lợi nhuận trên vốn chủ sở hữu (ROE – Return on Equity).
  • Tỷ lệ lợi nhuận trên doanh thu (Profit Margin). 

Nếu các chỉ số này cao đồng nghĩa với việc tổ chức tài chính có khả năng tạo ra lợi nhuận cao hơn từ các hoạt động kinh doanh của mình. 

L – LIQUIDITY

Thanh khoản đánh giá khả năng của tổ chức tài chính để đáp ứng các nhu cầu thanh toán ngay lập tức. Tổ chức tài chính cần phải có đủ tiền mặt và tài sản thanh khoản để đáp ứng các yêu cầu vay mới của khách hàng và đối tác mà không cần phải thu hồi những khoản cho vay đang trong hạn hay thanh lý các khoản đầu tư. Ngoài ra các tổ chức tài chính cần phải có thểđáp ứng tất cả các biến động như vụ nhu cầu rút tiền bất chợt của khách hàng. 

Các cơ quan đánh giá sẽ xem xét các chỉ số:

  • Tỷ lệ tiền mặt và các khoản tương đương tiền mặt 
  • Tỷ lệ dự trữ tiền mặt/tổng số khoản vay và tài sản thanh khoản 
  • Năng lực đáp ứng các khoản vay ngắn hạn
  • Thời gian giải quyết khoản nợ
  • Khả năng huy động vốn

S – SENSITIVITY TO MARKET RISK

S – SENSITIVITY TO MARKET RISK
S-Mức độ nhạy cảm thị trường

Mức độ nhạy cảm thị trường đánh giá khả năng của tổ chức tài chính phản ứng và ứng phó với các biến động trên thị trường tài chính và khả năng của ban lãnh đạo Ngân hàng trong việc xác định, giám sát, quản lý và kiểm soát rủi ro thị trường. 

Để đánh giá mức độ nhạy cảm thị trường, có thể sử dụng chỉ số như:

  • Tỷ lệ vốn chủ sở hữu so với tổng tài sản.
  • Tỷ lệ các khoản nợ không có tài sản đảm bảo (Tỷ lệ này càng thấp thì tổ chức tài chính càng ít bị ảnh hưởng bởi các rủi ro thị trường).
  • Tỷ lệ các khoản nợ dài hạn so với tổng tài sản (Tỷ lệ này càng cao thì tổ chức tài chính càng có khả năng chịu đựng được các biến động thị trường)
  • Tỷ lệ hoán đổi ngoại tệ so với tổng tài sản .

Mô hình CAMELS hoạt động như thế nào?

Mô hình CAMELS hoạt động như thế nào?
Cách hoạt động của mô hình CAMELS

Mỗi chỉ số sẽ được đánh giá theo các tiêu chí khác nhau, và kết quả đánh giá của từng chỉ số sẽ được tổng hợp để đưa ra tổng điểm của tổ chức tài chính. Tổng điểm của một tổ chức tài chính sẽ được phân loại thành các nhóm từ 1 đến 5, với 1 là điểm cao nhất và 5 là điểm thấp nhất.

Điểm số của từng yếu tố được tính dựa trên các chỉ số và thông tin tài chính được lấy từ báo cáo tài chính và các tài liệu khác của tổ chức. Sau đó, các điểm số của từng yếu tố được tổng hợp để tính toán ra điểm tổng thể. 

Thông thường, các tổ chức được xếp hạng từ 1 đến 5, trong đó:

  • Hạng 1: Tổ chức tài chính hoạt động rất hiệu quả và có sức khỏe tài chính tốt.
  • Hạng 2: Tổ chức tài chính hoạt động tốt và có sức khỏe tài chính đáng tin cậy.
  • Hạng 3: Tổ chức tài chính có một số vấn đề và rủi ro nhất định, nhưng vẫn có khả năng hoạt động.
  • Hạng 4: Tổ chức tài chính có nhiều vấn đề và rủi ro, và có nguy cơ phá sản hoặc phải được tái cơ cấu.
  • Hạng 5: Tổ chức tài chính có nhiều vấn đề nghiêm trọng, không có khả năng hoạt động và đang đối mặt với nguy cơ phá sản.

Có thể nói mô hình CAMELS là một công cụ hữu ích để đánh giá sức khỏe tài chính của một tổ chức và đưa ra xếp hạng phù hợp.

Ưu và nhược điểm của mô hình CAMELS

Ưu và nhược điểm của mô hình CAMELS
Ưu và nhược điểm của mô hình CAMELS

Ưu điểm:

  • Đơn giản và dễ áp dụng: Đây là một mô hình đơn giản, dễ hiểu và dễ áp dụng. Điều này làm cho nó trở thành một công cụ hữu ích trong đánh giá sức khỏe tài chính của một tổ chức.
  • Cung cấp một cái nhìn tổng thể về sức khỏe tài chính của tổ chức: Mô hình này đánh giá từng yếu tố trong hệ thống tài chính của tổ chức và gán điểm cho mỗi yếu tố, sau đó tổng hợp các điểm để tính toán ra điểm tổng thể. 
  • Tính khách quan: Mô hình CAMELS sử dụng các tiêu chuẩn và tiêu chí cụ thể để đánh giá sức khỏe tài chính của tổ chức, giúp tăng tính khách quan của quá trình đánh giá.
  • Sử dụng phổ biến: Mô hình CAMELS được sử dụng rộng rãi trên toàn thế giới và được nhiều cơ quan quản lý tài chính đánh giá sức khỏe tài chính của các tổ chức tài chính.

Nhược điểm

  • Không phản ánh đầy đủ tình hình tài chính của tổ chức: Mô hình này chỉ đánh giá các yếu tố tài chính cơ bản theo một cách tổng thể chứ không tìm hiểu thật kỹ đến tình hình của tổ chức đó hoặc bỏ qua các yếu tố quan trọng khác, chẳng hạn như quản lý rủi ro, việc định giá tài sản, các chi phí không rõ ràng.
  • Tương đối chậm trong việc đưa ra xếp hạng: Quá trình đánh giá sức khỏe tài chính của tổ chức có thể mất nhiều thời gian, đặc biệt là đối với các tổ chức lớn và phức tạp. Việc đưa ra xếp hạng cũng có thể chậm và không phù hợp với thời gian thực.
  • Có thể bị thay đổi bởi các yếu tố bên ngoài: Mô hình chỉ đánh giá sức khỏe tài chính của tổ chức từ các yếu tố nội bộ của nó, mà không bao gồm các yếu tố bên ngoài, chẳng hạn như chính sách kinh tế, sự biến động của thị trường và các yếu tố chính trị.

Và trên đây là toàn bộ những thông tin liên quan đến mô hình CAMELS. Tuy vẫn còn một số hạn chế nhưng không thể phủ nhận đây là một mô hình nên sử dụng, đánh giá các tổ chức, lựa chọn để đầu tư hay không. Mong rằng bài viết này sẽ hữu ích cho bạn, và hãy tiếp tục theo dõi DNSE để có thêm những kiến thức bổ ích nhé!

ads-3
share facebook
Author

Tác giả:

Dương Huyền My

Đã đóng góp: 1 bài viết

Bài viết liên quan